15/10/2025, 9:55 sáng
Mọi thứ bắt đầu trong một khung cảnh đẹp tựa thiên đường. Đó là một buổi trưa hè, cái nắng vàng như mật được lọc qua tán lá xum xuê của một cây cổ thụ, in những đốm sáng lung linh lên thảm cỏ xanh mướt. Giữa sân là chiếc giường tre mộc mạc, nơi bà tôi đã dặn các cháu ngủ trưa.
Tôi định nằm ngoài cùng, chọn cho mình vị trí đón làn gió nhẹ. Nhưng rồi, sự bình yên ấy vỡ tan khi em tôi và anh họ tôi chẳng thèm nằm giường. Họ mang gối ra những góc riêng. Em tôi nép mình dưới gốc cây, bất chấp những tia nước từ hệ thống tưới tự động rơi lã chã, làm ướt đẫm người. Anh tôi cũng thế, mỗi người một hướng, mỗi người một cái quạt điện. Tôi đứng đó, chơ vơ, như một kẻ thừa thãi, không có lấy một góc gió. Quyết định cuối cùng là ra gốc cây nằm cùng em, dường như là sự lựa chọn bất đắc dĩ để tìm chút hơi ấm chia sẻ.
Rồi giấc mơ chuyển cảnh, đưa tôi vào một không gian khác. Tôi và mẹ, cả hai trong tà áo dài trắng tinh khôi, vội vã chạy tới một bữa tiệc. Nhưng khi đến nơi, khách khứa đã về hết, chỉ còn lại căn phòng trống trải với hai cô nhân viên áo dài trắng đang dọn dẹp. Một cảm giác vội vã, hối hả kỳ lạ trào dâng trong tôi. Tôi chỉ muốn rời đi thật nhanh.
Không gian trong mơ thật kỳ ảo. Chiếc xe máy có thể chạy qua hành lang ngắn rồi tiến thẳng vào phòng tiệc, nơi có một chiếc thang máy. Tôi hối hả bảo mẹ: “Mẹ lái xe vào thang máy, xuống tầng hầm rồi đi ra ngoài đi!”. Trong khoảnh khắc ấy, một cảm giác déjà vu kỳ lạ ập đến. Tôi chợt nhận ra mình từng sống trong cảnh tượng tương tự ở một giấc mơ khác – nơi chiếc xe máy có thể leo lên xuống cầu thang một cách kỳ diệu. Nhưng lần này, sự kỳ diệu ấy không cứu rỗi được ai. Trong khi tôi đang sốt sắng tìm lối thoát, mẹ tôi lại thong thả ở lại hát karaoke cùng hai cô phục vụ. Sự đối lập ấy khiến nỗi ngột ngạt càng thêm chồng chất.
Và rồi, cơn ác mộng thực sự ập xuống khi chúng tôi xuống tầng hầm. Ở đó, không phải là chiếc xe, mà là bà tôi, bác tôi, và anh B – người yêu tôi. Họ chờ sẵn, không phải với những cái ôm, mà là những lời chì chiết, sỉ nhục. Những lời nói như những nhát dao cứa vào lòng tự trọng: “Học hành chẳng ra đâu”, “Rồi cũng bỏ”, “Vô dụng”…
Đau đớn hơn cả, anh B – người tôi tin tưởng – cũng quay lưng, góp vào bản hợp xướng của sự chê bai. Anh nói tôi không có học thức. Trong giây phút ấy, trái tim tôi như thắt lại, nhưng tôi không khóc, cũng chẳng giận dữ. Tôi chỉ nhẹ nhàng, mà lạnh lùng, nói với anh một câu: “Chúng ta chia tay đi.”
Sau đó, tôi biết anh B còn đi kể với bạn anh – anh C – về tôi. Cảm giác bị phản bội, bị bêu rếu khiến lòng tôi quặn đau. Sự ngột ngạt lên đến đỉnh điểm, không còn đường thoát.
Thật may, tôi tỉnh dậy. Trong vô thức, tay tôi đập xuống giường, cơ thể đơ ra trong mười giây ngắn ngủi. Một sự nhẹ nhõm tột cùng ùa đến khi nhận ra mình đã thoát khỏi cơn ác mộng ấy.
Giấc mơ là sự phản chiếu của tiềm thức. Có lẽ, nó là lời nhắc nhở rằng những áp lực vô hình về học hành, sự nghiệp, và những kỳ vọng từ gia đình, người thương đang đè nặng lên tâm trí tôi. Nhưng thật may, khi tỉnh giấc, tôi biết mình có thể hít một hơi thật sâu, và bắt đầu một ngày mới. Để rồi, từng chút một, gỡ bỏ những gánh nặng ấy trong đời thực, hòng tìm lại sự bình yên trong cuộc sống thực.
Pucca 🌙
(11:11, 18/11/2025)
Bình luận về bài viết này