12:11, 16/1/2023
Tôi vừa trải qua một giấc mơ sống động đến lạ kỳ. Khi tỉnh dậy, cả người còn cứng đờ, như thể vừa trải qua một hành trình dài ở một thế giới khác vậy.
Trong mơ, tôi là một pháp sư cấp 9, học tại một ngôi trường kỳ lạ – nơi hội tụ cả người bình thường lẫn những người có năng lực đặc biệt như tôi. Bản thân tôi sở hữu một khả năng khá thú vị: tạo ra đồ vật từ suy nghĩ. Chỉ cần nhắm mắt lại, tập trung tưởng tượng thật chi tiết về một thứ gì đó, thì thành quả sẽ hiện ra càng hoàn hảo.
Tôi có một cô bạn thân cùng bàn, cô ấy có thể di chuyển đồ vật bằng ý nghĩ và một năng lực nào nữa mà tiếc là tôi không nhớ rõ. Còn một cậu bạn khác, trong mơ hiện lên thật cao ráo, hiểu biết và thú vị, nhưng năng lực của cậu ta là gì thì tôi không nhớ.
Có một nhóm con gái ghét tôi, và họ đã vu khống tôi ăn trộm tiền của bạn mình. Điều “ngầu” nhất là tôi chẳng hề tức giận – đương nhiên rồi, vì tôi có lấy đâu mà giận? Tôi đã tìm gặp trực tiếp cô gái bị mất tiền. Lúc đầu, cô ta lục tung cặp sách của tôi, làm rơi ra một quyển sổ trông giống như sổ bệnh án của bác sĩ. Hóa ra đó là sổ ghi thông tin cá nhân, điểm số và các khoản đóng góp ở trường. Thú vị ở chỗ, chẳng có đồng tiền nào trong đó cả, và sau cuộc nói chuyện, có vẻ như cô ấy lại… thích tôi?
Ngay khi vừa minh oan xong, tôi bỗng nhìn ra cửa sổ phía sau lưng cô bạn ấy. Một gã khổng lồ điên rồ đang bước tới kèm theo làn sương mù dày đặc và phá hủy mọi thứ trên đường đi. Năng lực của hắn rất khó miêu tả, giống như có thể điều khiển không khí. Khi ông ta quơ tay và 1 làn sóng quét qua đã hất nhiều người văng ra và bị thương, nhiều thứ vỡ vụn.
Tôi khiếp sợ và hoảng loạn. Lúc đó, năng lực của bản thân vẫn chưa thành thạo, nhưng tôi vẫn cố gắng tưởng tượng ra một chiếc trực thăng đơn giản, dễ lái, để cứu một cô bé và mẹ em ấy. Trường học có cả người bình thường, thật là phiền phức khi phải bảo vệ họ. Và thật xấu hổ, vì ngay cả một chiếc trực thăng đơn giản, tôi cũng không thể tạo ra cho trọn vẹn.
Rất may, thầy tôi đã đến, sau đó tôi không nhớ lắm, và tôi đã tạo ra 1 chiếc trực thăng có thể bay được. Tôi rất vui. Quên cả việc có kẻ điên rồ đang tấn công trường. Tôi đã chạy trốn… một mình.
Từ sau sự kiện có kẻ bí ẩn tấn công, dường như đã hết 1 học kì. Ngôi trường này gồm 2 học kì xuân và thu. Mọi thứ đã quay trở lại bình thường. Kẻ điên kia đâu? Hắn đã bị tiêu diệt ư? Bởi ai? Cả trường đã cùng hợp sức nên đã chiến thắng nhỉ?
Tôi của học kì mới đã có thể dùng được năng lực của bản thân nhuần nhuyễn, chỉ có 1 lần tôi đã chủ quan mà bay luôn vào vũ trụ, thật may mà có thể quay lại trạm quan sát và về nhà. Các nhà khoa học ở đấy đã rất ngạc nhiên, vì những trường hợp bị văng ra ngoài không gian đều phải tự tìm đường về Trái Đất, chỉ riêng tôi là đặc biệt. Ngay sau khi ra khỏi tầng khí quyển, máy bay của tôi đã bị 1 lớp băng dày bao phủ, kì lạ là nó lại tự động quay về trạm quan sát mà không cần tôi ra lệnh.
Chỉ qua 1 học kì, 1 kì nghỉ, và giờ đây, tôi đã là pháp sư cấp 9 và đang tranh cử chức vụ gì đó ở trường. Đến đây thì tôi tỉnh dậy.
Tôi có rất nhiều sự tò mò, tại sao tôi lại chuyển đến ngôi trường kì lạ đấy học, liệu thật sự có những thế giới khác tồn tại song song với thế giới chúng ta đang sống phải không, tôi có thể du hành đến những thế giới đấy không, tại sao sau này tôi đã là pháp sư cấp 9 mà lại không tạo ra phi thuyền, quái vật, vũ khí tối tân thay vì 1 cái máy bay trực thăng?
Trải nghiệm về giấc mơ thật quá sống động, hồi hộp, vui vẻ, trên hết là tôi vẫn nhớ 1 vài chi tiết, vì thế tôi viết ra những dòng này. Biết đâu nhiều năm sau, tôi có thể đang du hành ở những chiều không gian khác thì sao?
Pucca 🌙
(11:11, 18/12/2025)