• 12:11, 16/1/2023
    Tôi vừa trải qua một giấc mơ sống động đến lạ kỳ. Khi tỉnh dậy, cả người còn cứng đờ, như thể vừa trải qua một hành trình dài ở một thế giới khác vậy.

    Trong mơ, tôi là một pháp sư cấp 9, học tại một ngôi trường kỳ lạ – nơi hội tụ cả người bình thường lẫn những người có năng lực đặc biệt như tôi. Bản thân tôi sở hữu một khả năng khá thú vị: tạo ra đồ vật từ suy nghĩ. Chỉ cần nhắm mắt lại, tập trung tưởng tượng thật chi tiết về một thứ gì đó, thì thành quả sẽ hiện ra càng hoàn hảo.

    Tôi có một cô bạn thân cùng bàn, cô ấy có thể di chuyển đồ vật bằng ý nghĩ và một năng lực nào nữa mà tiếc là tôi không nhớ rõ. Còn một cậu bạn khác, trong mơ hiện lên thật cao ráo, hiểu biết và thú vị, nhưng năng lực của cậu ta là gì thì tôi không nhớ.


    Có một nhóm con gái ghét tôi, và họ đã vu khống tôi ăn trộm tiền của bạn mình. Điều “ngầu” nhất là tôi chẳng hề tức giận – đương nhiên rồi, vì tôi có lấy đâu mà giận? Tôi đã tìm gặp trực tiếp cô gái bị mất tiền. Lúc đầu, cô ta lục tung cặp sách của tôi, làm rơi ra một quyển sổ trông giống như sổ bệnh án của bác sĩ. Hóa ra đó là sổ ghi thông tin cá nhân, điểm số và các khoản đóng góp ở trường. Thú vị ở chỗ, chẳng có đồng tiền nào trong đó cả, và sau cuộc nói chuyện, có vẻ như cô ấy lại… thích tôi?


    Ngay khi vừa minh oan xong, tôi bỗng nhìn ra cửa sổ phía sau lưng cô bạn ấy. Một gã khổng lồ điên rồ đang bước tới kèm theo làn sương mù dày đặc và phá hủy mọi thứ trên đường đi. Năng lực của hắn rất khó miêu tả, giống như có thể điều khiển không khí. Khi ông ta quơ tay và 1 làn sóng quét qua đã hất nhiều người văng ra và bị thương, nhiều thứ vỡ vụn.

    Tôi khiếp sợ và hoảng loạn. Lúc đó, năng lực của bản thân vẫn chưa thành thạo, nhưng tôi vẫn cố gắng tưởng tượng ra một chiếc trực thăng đơn giản, dễ lái, để cứu một cô bé và mẹ em ấy. Trường học có cả người bình thường, thật là phiền phức khi phải bảo vệ họ. Và thật xấu hổ, vì ngay cả một chiếc trực thăng đơn giản, tôi cũng không thể tạo ra cho trọn vẹn.

    Rất may, thầy tôi đã đến, sau đó tôi không nhớ lắm, và tôi đã tạo ra 1 chiếc trực thăng có thể bay được. Tôi rất vui. Quên cả việc có kẻ điên rồ đang tấn công trường. Tôi đã chạy trốn… một mình. 


    Từ sau sự kiện có kẻ bí ẩn tấn công, dường như đã hết 1 học kì. Ngôi trường này gồm 2 học kì xuân và thu. Mọi thứ đã quay trở lại bình thường. Kẻ điên kia đâu? Hắn đã bị tiêu diệt ư? Bởi ai? Cả trường đã cùng hợp sức nên đã chiến thắng nhỉ?


    Tôi của học kì mới đã có thể dùng được năng lực của bản thân nhuần nhuyễn, chỉ có 1 lần tôi đã chủ quan mà bay luôn vào vũ trụ, thật may mà có thể quay lại trạm quan sát và về nhà. Các nhà khoa học ở đấy đã rất ngạc nhiên, vì những trường hợp bị văng ra ngoài không gian đều phải tự tìm đường về Trái Đất, chỉ riêng tôi là đặc biệt. Ngay sau khi ra khỏi tầng khí quyển, máy bay của tôi đã bị 1 lớp băng dày bao phủ, kì lạ là nó lại tự động quay về trạm quan sát mà không cần tôi ra lệnh.


    Chỉ qua 1 học kì, 1 kì nghỉ, và giờ đây, tôi đã là pháp sư cấp 9 và đang tranh cử chức vụ gì đó ở trường. Đến đây thì tôi tỉnh dậy.

    Tôi có rất nhiều sự tò mò, tại sao tôi lại chuyển đến ngôi trường kì lạ đấy học, liệu thật sự có những thế giới khác tồn tại song song với thế giới chúng ta đang sống phải không, tôi có thể du hành đến những thế giới đấy không, tại sao sau này tôi đã là pháp sư cấp 9 mà lại không tạo ra phi thuyền, quái vật, vũ khí tối tân thay vì 1 cái máy bay trực thăng?

    Trải nghiệm về giấc mơ thật quá sống động, hồi hộp, vui vẻ, trên hết là tôi vẫn nhớ 1 vài chi tiết, vì thế tôi viết ra những dòng này. Biết đâu nhiều năm sau, tôi có thể đang du hành ở những chiều không gian khác thì sao?

    Pucca 🌙

    (11:11, 18/12/2025)

  • 15/10/2025, 9:55 sáng

    Mọi thứ bắt đầu trong một khung cảnh đẹp tựa thiên đường. Đó là một buổi trưa hè, cái nắng vàng như mật được lọc qua tán lá xum xuê của một cây cổ thụ, in những đốm sáng lung linh lên thảm cỏ xanh mướt. Giữa sân là chiếc giường tre mộc mạc, nơi bà tôi đã dặn các cháu ngủ trưa.

    Tôi định nằm ngoài cùng, chọn cho mình vị trí đón làn gió nhẹ. Nhưng rồi, sự bình yên ấy vỡ tan khi em tôi và anh họ tôi chẳng thèm nằm giường. Họ mang gối ra những góc riêng. Em tôi nép mình dưới gốc cây, bất chấp những tia nước từ hệ thống tưới tự động rơi lã chã, làm ướt đẫm người. Anh tôi cũng thế, mỗi người một hướng, mỗi người một cái quạt điện. Tôi đứng đó, chơ vơ, như một kẻ thừa thãi, không có lấy một góc gió. Quyết định cuối cùng là ra gốc cây nằm cùng em, dường như là sự lựa chọn bất đắc dĩ để tìm chút hơi ấm chia sẻ.

    Rồi giấc mơ chuyển cảnh, đưa tôi vào một không gian khác. Tôi và mẹ, cả hai trong tà áo dài trắng tinh khôi, vội vã chạy tới một bữa tiệc. Nhưng khi đến nơi, khách khứa đã về hết, chỉ còn lại căn phòng trống trải với hai cô nhân viên áo dài trắng đang dọn dẹp. Một cảm giác vội vã, hối hả kỳ lạ trào dâng trong tôi. Tôi chỉ muốn rời đi thật nhanh.

    Không gian trong mơ thật kỳ ảo. Chiếc xe máy có thể chạy qua hành lang ngắn rồi tiến thẳng vào phòng tiệc, nơi có một chiếc thang máy. Tôi hối hả bảo mẹ: “Mẹ lái xe vào thang máy, xuống tầng hầm rồi đi ra ngoài đi!”. Trong khoảnh khắc ấy, một cảm giác déjà vu kỳ lạ ập đến. Tôi chợt nhận ra mình từng sống trong cảnh tượng tương tự ở một giấc mơ khác – nơi chiếc xe máy có thể leo lên xuống cầu thang một cách kỳ diệu. Nhưng lần này, sự kỳ diệu ấy không cứu rỗi được ai. Trong khi tôi đang sốt sắng tìm lối thoát, mẹ tôi lại thong thả ở lại hát karaoke cùng hai cô phục vụ. Sự đối lập ấy khiến nỗi ngột ngạt càng thêm chồng chất.

    Và rồi, cơn ác mộng thực sự ập xuống khi chúng tôi xuống tầng hầm. Ở đó, không phải là chiếc xe, mà là bà tôi, bác tôi, và anh B – người yêu tôi. Họ chờ sẵn, không phải với những cái ôm, mà là những lời chì chiết, sỉ nhục. Những lời nói như những nhát dao cứa vào lòng tự trọng: “Học hành chẳng ra đâu”, “Rồi cũng bỏ”, “Vô dụng”…

    Đau đớn hơn cả, anh B – người tôi tin tưởng – cũng quay lưng, góp vào bản hợp xướng của sự chê bai. Anh nói tôi không có học thức. Trong giây phút ấy, trái tim tôi như thắt lại, nhưng tôi không khóc, cũng chẳng giận dữ. Tôi chỉ nhẹ nhàng, mà lạnh lùng, nói với anh một câu: “Chúng ta chia tay đi.”

    Sau đó, tôi biết anh B còn đi kể với bạn anh – anh C – về tôi. Cảm giác bị phản bội, bị bêu rếu khiến lòng tôi quặn đau. Sự ngột ngạt lên đến đỉnh điểm, không còn đường thoát.

    Thật may, tôi tỉnh dậy. Trong vô thức, tay tôi đập xuống giường, cơ thể đơ ra trong mười giây ngắn ngủi. Một sự nhẹ nhõm tột cùng ùa đến khi nhận ra mình đã thoát khỏi cơn ác mộng ấy.

    Giấc mơ là sự phản chiếu của tiềm thức. Có lẽ, nó là lời nhắc nhở rằng những áp lực vô hình về học hành, sự nghiệp, và những kỳ vọng từ gia đình, người thương đang đè nặng lên tâm trí tôi. Nhưng thật may, khi tỉnh giấc, tôi biết mình có thể hít một hơi thật sâu, và bắt đầu một ngày mới. Để rồi, từng chút một, gỡ bỏ những gánh nặng ấy trong đời thực, hòng tìm lại sự bình yên trong cuộc sống thực.

    Pucca 🌙

    (11:11, 18/11/2025)

  • 1. Bóng người trằn trọc,
        Căn phòng tối,
        Tích tắc… tích tắc…


    2. Bản nhạc cuối cùng,
        Tràng pháo tay vang dội,
        Bước chân xa dần.

    3. Gấu béo ăn mật,
        Sập bẫy,
        Tiếng xé gió.
      
    4. Gió rít gào,
        Chớp loé, mưa rơi,
        Đèn tắt.

    5. Góc phố lạnh giá,
        Cô bé co ro đi chân trần,
        Dòng người tấp nập.

    6. Trên tầng cao,
        Quả bóng vàng rơi xuống,
        Ồ, một chú mèo…

    7. Đêm không trăng,
        Đèn đường le lói,
        Sương tan.

    8. Tiếng thở dốc, la ó,
        Kẻ lang thang bắt lấy tia sáng,
        Tỉnh giấc.


    9. Mê cung phức tạp,
        Bóng người dẫn lối,
        Một vườn hoa.

  • 24/9/2020 – Trời ít mây

    Tôi vừa tỉnh dậy, và vẫn nhớ rõ giấc mơ đêm qua.

    Trong mơ, tôi trở thành vợ của một người đàn ông thời trung cổ. Anh ta mặc áo đuôi tôm, chỉnh tề như một quý ông. Tôi không biết anh ta là ai, cũng chẳng hiểu vì sao lại cưới mình, nhưng vẫn chấp nhận ở lại lâu đài đó.

    Anh ta có một con chó lớn – khôn ngoan, hiền lành, nhưng lạ lùng là nó không thể tấn công ai, kể cả kẻ xấu. Chú chó đáng yêu ấy vẫn luôn quấn quýt bên tôi, như thể nó biết tôi đang cô độc.

    Người chồng của tôi dường như rất bận, hiếm khi ở nhà. Một hôm, có ai đó đột nhập vào lâu đài. Khi tôi nhận ra, mình đã bị nhốt dưới tầng hầm. Ở đó có hai, ba người khác – trong đó có một cô gái, vừa sợ hãi vừa đáng ngờ.

    Rồi mọi thứ biến đổi. Căn hầm tối bỗng sáng rực, trước mặt tôi là bờ biển. Cô gái nói điều gì đó, tôi không nhớ, chỉ nhớ ánh nhìn quyết liệt của cô ta.

    Cảnh lại chuyển. Tôi đứng trước cửa lâu đài, đợi chồng về. Anh ta bước xuống từ xe ngựa, cùng tôi vào nhà, chú chó chạy đến mừng rỡ. Dường như tôi đã kết hôn với người đàn ông này từ lâu mà vẫn không biết tên anh ta.

    Anh ta dạy tôi cách trở thành một quý phu nhân, cùng anh ta tham dự bữa tiệc của những kẻ quý tộc sa đọa. Tôi hơi sợ, nhưng vẫn làm theo. Trong khoảnh khắc tôi nhìn anh ta, tôi thấy một thoáng dịu dàng.

    Anh ta dặn chú chó: “Giữ nhà, đừng để ai rời khỏi lâu đài.”

    Rồi chúng tôi lên đường.

    Tôi tỉnh dậy khi giấc mơ dừng lại ở đó – giữa đường đến bữa tiệc. Không biết âm mưu của người chồng là gì, hay vì sao ánh mắt ấy lại vừa ấm áp vừa đáng sợ đến thế.

    *Tôi không biết vì sao đến tận bây giờ, hình ảnh ấy vẫn còn trong trí nhớ — ánh nhìn yêu thương và kiểm soát của người đó.
    Có lẽ, tôi vẫn bị giam lại trong tòa lâu đài ấy và chưa thể thoát ra.

    Pucca 🌙

    (11:11, 18/10/2025)

  • Welcome to WordPress! This is your first post. Edit or delete it to take the first step in your blogging journey.